26/6/2026
Thứ Sáu tuần XII Thường Niên
Ca nhập lễ
Chúa là mãnh lực của dân Người, là chiến luỹ bảo vệ mạng sống người Chúa đã xức dầu. Lạy Chúa là phần rỗi tôi, xin cứu sống dân Chúa, và chúc phúc cho phần gia nghiệp Chúa, xin hãy chăn dắt họ đến muôn đời.
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Chúa, xin cho chúng con hằng trọn niềm tôn kính và ái mộ Thánh Danh, vì những ai được Chúa cho khăng khít với Chúa, Chúa sẽ chẳng bỏ rơi bao giờ. Chúng con cầu xin…
Bài Ðọc I: (Năm II) 2 V 25, 1-12
“Cả dân Giuđa bị di chuyển khỏi lãnh thổ mình”.
Trích sách Các Vua quyển thứ hai.
Ngày mồng mười tháng mười năm thứ chín triều đại Sêđêcia đã xảy ra như thế này: Nabucôđônôsor vua Babylon kéo cả đạo quân tấn công Giêrusalem, dựng trại quanh thành và đào hầm quanh tường thành. Thành bị bao vây cho tới năm thứ mười một đời vua Sêđêcia. Ngày mồng chín tháng tư, nạn đói hoành hành trong thành, dân chúng không còn bánh ăn. Tường thành bị chọc thủng một khoảng, thừa đêm tối tất cả các chiến sĩ chạy trốn qua lối cửa giữa hai tường, gần vườn vua. Khi ấy, quân Calđê vẫn bao vây thành. Vậy vua Sêđêcia chạy trốn qua con đường đi Araba. Nhưng quân Calđê đuổi theo kịp vua tại cánh đồng Giêricô: tất cả các chiến sĩ hộ tống vua đều bỏ vua mà chạy tứ tán.
Sêđêcia bị bắt và điệu về cho vua Babylon đang ngự tại Rebla: vua này tuyên án xử ngài; rồi truyền giết các con của Sêđêcia ngay trước mặt ngài, truyền khoét mắt vua và xiềng vua dẫn về Babylon.
Ngày mồng bảy tháng năm, chính là năm thứ mười chín triều đại vua Babylon, Nabuzarđan tướng quân, cận thần vua Baby-lon, đến Giêrusalem: đốt đền thờ Chúa, đền vua, và tất cả các nhà ở Giêrusalem. Tất cả các nhà đồ sộ, ông nổi lửa đốt hết. Quân binh Calđê đang ở với tướng quân, triệt hạ tường thành bao quanh Giêrusalem.
Nabuzarđan tướng quân bắt đi phần dân còn sót trong thành, cả những kẻ trốn theo vua Babylon và tất cả những người khác. Còn hạng cùng đinh chỉ để lại (làm) những kẻ trồng nho và những người làm ruộng.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 136, 1-2. 3. 4-5. 6
Ðáp: Lưỡi tôi dính vào cuống họng, nếu tôi không nhớ đến ngươi (c. 6a).
Xướng: Trên bờ sông Babylon, chúng tôi ngồi khóc nức nở khi tưởng nhớ đến núi Sion. Trên những cây dương liễu miền đó, chúng tôi treo các cây lục huyền cầm của chúng tôi.
Xướng: Vì nơi này, quân canh ngục đòi chúng tôi vui vẻ hát lên. Họ giục chúng tôi rằng: “Hãy vui mừng; hãy hát cho chúng ta nghe điệu ca Sion”.
Xướng: Lẽ nào chúng tôi ca hát ngợi khen Thiên Chúa trên đất khách quê người? Hỡi Giêrusalem, nếu tôi lại quên ngươi, thì cánh tay tôi sẽ bị khô đét.
Xướng: Lưỡi tôi dính vào cuống họng nếu tôi không nhớ đến ngươi, nếu tôi không đặt Giêrusalem trên tất cả mọi niềm vui thoả.
Alleluia: Ga 8, 12
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là sự sáng thế gian, ai theo Ta, sẽ được ánh sáng ban sự sống”. – Alleluia.
Phúc Âm: Mt 8, 1-4
“Nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa tôi được sạch”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi Chúa Giêsu ở trên núi xuống, đám đông dân chúng theo Người. Có một người cùi đến lạy Người mà thưa rằng: “Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa tôi được sạch”. Chúa Giêsu giơ tay ra chạm đến anh ta và phán: “Ta muốn. Anh hãy lành bệnh”. Tức thì anh ta liền lành khỏi bệnh phong cùi. Chúa Giêsu phán bảo anh ta: “Hãy ý tứ, đừng nói với ai. Hãy đi trình diện với tư tế và dâng của lễ theo luật Môsê để minh chứng cho họ biết”.
Ðó là lời Chúa.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Thiên Chúa từ bi, chúng con hiến dâng những lễ vật này để tạ tội và ngợi khen Chúa; cúi xin Chúa vui lòng chấp nhận, và dùng của lễ này mà thanh tẩy chúng con, hầu chúng con có thể dâng lên những tâm tình làm đẹp lòng Chúa. Chúng con cầu xin…
Ca hiệp lễ
Lạy Chúa, muôn loài để mắt cậy trông vào Chúa, và Chúa ban lương thực cho chúng đứng theo giờ.
Hoặc đọc:
Chúa phán: “Ta là mục tử tốt lành, và Ta thí mạng sống Ta vì các chiên Ta”.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, Chúa đã cho chúng con rước Mình và Máu Con Chúa để đổi mới chúng con, xin cho chúng con được chắn chắn hưởng ơn cứu độ, nhờ mầu nhiệm cử hành trong thánh lễ này. Chúng con cầu xin…
Suy niệm
ĐẾN VỚI CHÚA ĐỂ ĐƯỢC CHỮA LÀNH VÀ SAI ĐI
Bài Tin Mừng hôm nay mở ra một chiều kích sâu sắc về sứ vụ loan báo Tin Mừng: khởi đi từ trải nghiệm được chữa lành để dấn thân đến với tha nhân.
Người phong cùi trong bài Tin Mừng đã vượt qua rào cản xã hội để chủ động đến với Chúa Giêsu. Anh quỳ xuống van xin với lòng khiêm hạ và đức tin kiên vững. Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương, “giơ tay ra chạm đến anh ta” – đây là cử chỉ chấp nhận sự ô uế theo Luật Do Thái, để gánh lấy mọi đau khổ, bệnh tật của nhân loại. Nhờ cái chạm đầy xót thương đó, người phong cùi được chữa lành, phục hồi phẩm giá và tái hòa nhập cộng đoàn.
Sứ vụ loan báo Tin Mừng của Giáo hội ngày nay cũng phải bắt đầu từ việc nhận ra “chứng bệnh phong cùi” tinh thần của chính mình: sự ích kỷ, tội lỗi làm chúng ta xa cách Chúa và tha nhân. Chỉ khi chúng ta dám chủ động đến với Chúa Giêsu, để Ngài chạm vào cõi lòng và chữa lành qua Bí tích Hòa giải, chúng ta mới có đủ năng lượng yêu thương để lên đường. Người môn đệ thừa sai không thể cho đi điều mình không có.
Sau khi được chữa lành, Đức Giêsu sai anh “đi trình diện với tư tế và dâng của lễ theo luật Môsê để minh chứng cho họ biết”. Đây chính là lệnh truyền cho sứ vụ loan báo Tin Mừng. Ý thức mình đã được Chúa xót thương, người kitô hữu được mời gọi vượt ra khỏi sự an toàn của bản thân để đến với các vùng ngoại biên. Chúng ta phải dám dấn thân, chạm vào những nỗi đau và vết thương của anh chị em xung quanh. Việc truyền giáo chính là sự hiện diện chia sẻ, xóa tan mọi rào cản ngăn cách, để mang lòng thương xót của Chúa đến xoa dịu những tâm hồn đang bị tổn thương và loại trừ.
Lạy Chúa Giêsu, xin chữa lành và giúp chúng con trở thành những cánh tay nối dài của Chúa, dám chạm vào nỗi đau của tha nhân để loan báo Tin Mừng cứu độ. Amen.
Lm. Gioan Baotixita Vũ Quốc Đạt


https://shorturl.fm/b0QGx
https://shorturl.fm/1ZuVo